Thứ Sáu, 5 tháng 6, 2015

Ngày 07/06 Năm 1825- 1862 Giuse Trần Văn Tuấn Nông dân Tử đạo.


Sự lạc quan giữa những thử thách là điều Thiên Chúa hằng mong đợi nơi mỗi người tín hữu, chúng ta gọi đó là đức cậy, vì dựa vào sức mạnh của Chúa và vững tin vào ngày mai tươi sáng. Nếu đã tin vào Đức Ki-tô Đấng chiến thắng tội lỗi và sự ác, chúng ta sẽ thấy rằng không gì có thể làm lai chuyển công trình Người thực hiện trên thế giới này. Đối với những thử thách lớn lao hơn như cuộc tử đạo, như những hình khổ mà chỉ cần một hành chối đạo cũng đủ mđể thoát khỏi, thì thái độ lạc quan kiên quyết của ngưới tín hữu quả là một cuộc hiển dương đức cậy như trường hợp thánh Giuse Tuấn.

Giuse Trần Văn Tuấn Nông dân 

Sau một rưỡi tù đày, tra tấn nhục hình, các quan chỉ yêu cầu Giuse Tuấn bước qua Thánh Giá, thì được tha về. Như chẳng những người tôi tớ Chúa không làm thế, mà còn kính cẩn quỳ gối trước ảnh chuộc tội và lớn tiếng cầu nguyện: “ Thánh Giá là nguồn ơn Cứu Độ, và là sức mạnh đở nâng con.” Thánh Nhân chẳng những không dám xúc phạm Thánh Giá Chúa, mà còn hết lòng tôn kính suy tôn, và cảm tạ tình thương vô cùng của Chúa vì thương xót loài người lầm than tội lỗi, Chúa Giê-su đã cam lòng chịu chết trên cây thập tự, khổ giá là nguồn ơn cứu chuộc, là sức mạnh nâng đỡ mọi người cũng như thánh Giuse Tuấn, trong cơn gian lao thử thách này …
Giuse Trần Văn Tuấn sinh năm 1824 tại Nam Điền tỉnh Nam Định, trong một gia đình đạo giáo sốt sắn, từ nhỏ cậu nổi tiếng ngoan, hiền lành, chân thật, lớn lên cậu lập gia đình, theo truyền thống cha ông làm nghề ruộng rẫy, đem sức lao động cần cù đổi lấy cơm áo nuôi sống cả nhà, đối với vợ con, cậu là chống là cha gương mẫu. Đến năm 1861 vua Tự Dức bắt đao gắt gao, vua ra chiếu chỉ PHÂN SÁP, bắt người công giáo khắc chữ TẢ ĐẠO lên gò má, tịch thu tài sản, rồi phân tán người công giáo vào các làng lương dân, họ đạo Nam Điền của anh Giuse Tuấn cũng như các xứ đạo khác đểu bị phá hủy, tín hữu phải phân tán khắp nơi, anh Giuse Tuấn và một số bổn đạo khác bị bắt, lúc đó anh mới 36 tuổi. Họ giải anh về phủ Xuân Trường, rồi đày vào làng An Bái huyện Thụy Anh, ở đây anh Tuấn bị giam trong ngục, cổ đeo gông, chân mang xiềng xích khổ sở. Vì cương quyết không chối Chúa bỏ đạo, nên quân lính lấy một thanh sắt nung đỏ khắc vào một bên gò má của anh chũ TẢ ĐẠO, và gò má bên kia tên làng xả quê quán của anh. Thật là một hình khổ nhục nhả đau đớn, như anh Giuse Tuấn người chiến sỹ đức tin anh hùng vẫn can đảm chấp nhận, vì tin chắc đau khổ chóng qua ở đời này và sẽ đem lại hạnh phúc vĩnh cửu ở đời sau. Như Chúa Giê-su đã chịu chết một lần trên cây Thánh Giá, để đem lại ơn cứu rỗi muôn đời cho nhân loại.


Sau hơn 1 năm tù ngục và nhiều lần bị tra tấn dã man, sức khẻo của anh bắt đầu giảm sút rất nhiều, từ một nông dân lực lưỡng khẻo mạnh, như nay anh Tuấn gầy còm yếu ớt trông thấy rõ, các quan hy vọng nhờ đó anh sẽ thói chí ngã lòng mà bỏ đạo, nên cho điệu anh ra công đường, khuyên nhũ anh bước qua Thánh Giá thì thả về với gia đình sum hợp với vợ con và được tặng thưởng tiền bạc, quan nói với anh: “ Tôi thấy anh nay ốm yếu quá, tôi thương anh, muốn cứu anh sống về sum hợp với gia đình. Vậy anh hạy bước qua Thánh Giá đi, tôi sẽ thả anh và thưởng một số tiền lớn, để anh bồi dưỡng sức khẻo và làm vốn lập nghiệp.” Thấy quan cứ khuyên mãi, anh Giuse Tuấn cũng bước gần đến Thánh Giá Chúa, các quan khoái chí, vui mừng, tin chắc anh sẽ làm theo lời các ông khuyên bảo.
Nhưng thay vì bước qua Thánh Giá, anh quỳ gối xuống tôn kính thờ lạy Chúa và lớn tiếng cầu nguyện: “ Lạy Chúa, con hết lòng cảm ơn Chúa, vì tình thương bao la cao cả của Chúa. Chúa thương con, Chúa chịu chết trên Thánh Giá để chuộc tội con. Thánh Giá là nguồn ơn Cứu Độ con, là sức mạnh nâng đỡ con.”
Người nông dân tầm thường đó không dễ bị lung lai, ngược lại anh có thừa trung tín và can đảm để biểu lộ niềm tin của mình, cử chỉ tôn kính và lời tuyên xưng của anh làm các quan xấu hổ, họ đã thất bại chua cay, nổi giận, họ kết án tử hình người chiến sĩ anh dũng của Chúa, ngày 07 tháng 06 năm 1862 anh Giuse Tuấn được điệu ra pháp trường, để tuyên xưng niềm tin bất khuất. Đến nơi, anh quỳ gối xuống, ngước mặt lên trời, phó dâng mạng sống để làm chứng cho Chúa, và sau hồi chuông báo hiệu, đầu của vị anh hùng đã rơi xuống đất. Ngài được an táng tại chỗ, hai năm sau
Đức Thánh Cha Piô XII đã tôn phong Giuse Trần Văn Tuấn lên hàng chân phước ngày 29 tháng 04 năm 1951 và vào ngày 19 tháng 06 năm 1988 Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô II tôn phong Ngài lên bậc Hiển Thánh.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét