Hỏa Ngục có thật, không là chuyện
mơ hồ hoặc bịa đặt để hù dọa. Hỏa Ngục như một Biển Lửa, lửa-của-các-loại-lửa,
cực mạnh và vô cùng khủng khiếp, không như lửa bình thường ở thế gian này. So với
Lửa Hỏa Ngục và Lửa Luyện Hình, lửa thế gian chỉ như “gió mát” mà thôi. Đừng cứng
lòng mà phải khốn nạn đời đời!
Bài chia sẻ này gồm vài chứng cớ mạnh mẽ
và khủng khiếp mà các thánh nhân đã được mặc khải và trực tiếp cảm nghiệm thực
tế về nơi ở ngùn ngụt lửa của ma quỷ. Các mặc khải này đã được Giáo hội chuẩn
nhận vì hoàn toàn phù hợp với các giáo huấn trong Phúc Âm. Kitô hữu không buộc
phải tin các mặc khải, nhưng các mặc khải về Hỏa Ngục này khả dĩ giúp chúng ta
suy nghĩ nghiêm túc hơn và sâu sắc hơn về sự bí ẩn và thực tế của Hỏa Ngục.
Tháng Mười Một, tháng cầu cho các linh hồn
nơi Luyện Hình, là dịp thuận tiện để chúng ta cùng kiểm tra và xác định lại đức
tin của chính mình. Hãy chú ý các “bí quyết” mà ma quỷ áp dụng để cám dỗ và khiến
chúng ta phạm tội. Mưu ma chước quỷ thật đáng sợ!
1/- THÁNH TIẾN SĨ TERESA ÁVILA (1515–1582)
Thánh nữ Teresa Ávila là nhà thần bí, tiến sĩ
Giáo hội. Bà cho biết:
“Một hôm, khi tôi đang cầu nguyện, tôi thấy
chính mình trong một lúc, không biết thế nào, rõ ràng chìm vào Hỏa Ngục. Tôi biết
đó là Ý Chúa muốn tôi thấy nơi mà ma quỷ đang sẵn sàng đối với tôi, tôi đáng
như vậy vì tội của tôi. Thời gian kéo dài một lúc, nhưng có vẻ như tôi không thể
quên được dù tôi còn sống nhiều năm sau đó. Lối vào có vẻ hẹp và dài, giống như
lò lửa, rất tối tăm và chật chội. Nền như đầy nước, bùn lầy, hôi thối, kinh tởm,
và đầy sâu bọ gớm ghiếc. Phía cuối là khoảng trống rỗng như khoang trống ở trên
vách tường, tôi thấy mình bị nhốt giam ở đó. Không có gì khoác lác trong lời
tôi nói đâu”.
“Với những gì tôi cảm thấy lúc đó, tôi không
biết bắt đầu từ đâu nếu tôi phải diễn tả nơi đó. Rất khó giải thích. Tôi cảm thấy
lửa trong linh hồn tôi nhưng tôi không thể diễn tả. Đau khổ thể lý của tôi
không thể chịu nổi. Tôi chịu các đau khổ nhất trong đời, như các thầy thuốc diễn
tả là teo gân khi tôi bị tê liệt, không thể so sánh với các dạn bệnh khác, ngay
cả những gì tôi nói, Satan bắt tôi phải chịu. Nhưng những điều đó chẳng là gì
so với những gì tôi cảm thấy lúc đó, nhất là khi tôi thấy không có sự tạm ngưng
hoặc kết thúc cực hình”.
“Các cực hình đó không là gì so với nỗi thống
khổ của linh hồn tôi, một cảm giác áp bức, ngột ngạt, đau nhói, cùng với cảm
giác vô vọng và tàn khốc, tôi không biết mô tả như thế nào. Nếu tôi nói rằng
linh hồn tiếp tục bị xé ra khỏi thân xác thì cũng chưa chính xác, vì điều đó ngụ
ý nói sự hủy diệt sự sống bằng tay của người khác, nhưng ở đây, chính linh hồn
tự xé ra từng mảnh. Tôi không thể mô tả lửa hoặc nỗi vô vọng trong lòng, hơn cả
mọi sự giày vò và đau khổ. Tôi chưa thấy ai bị hành hạ như tôi, tôi cảm thấy
mình đang cháy và bị xé ra từng mảnh. Tôi lặp lại rằng đó là lửa trong lòng, và
nỗi vô vọng là cực hình khủng khiếp nhất”.
“Khi vào nơi khủng khiếp đó, không còn hy vọng
được thoải mái, tôi không thể ngồi hoặc nằm, không có khoảng trống nào hết. Tôi
như bị đặt vào khoảng không trên vách tường, nhìn mình rất khủng khiếp, xung
quanh tôi là những tiếng rên la. Tôi không thể hít thở. Không có ánh sáng, chỉ
có bóng tối dày đặc. Tôi không biết mô tả nó như thế nào. Dù không có ánh sáng,
nhưng mọi thứ có thể gây đau khổ bằng cách bị thấy mà vô hình”.
“Lúc đó, Đức Mẹ không cho tôi thấy Hỏa Ngục nữa.
Sau đó, tôi có một thị kiến khủng khiếp nhất, trong đó tôi thấy hình phạt của
các tội lỗi. Các hình phạt nhìn rất khủng khiếp, nhưng vì tôi không còn đau đớn
nữa, nỗi kinh hoàng của tôi cũng không còn ghê gớm…”.
“Tôi quá đỗi hoảng sợ khi thấy thị kiến đó,
nhìn như nơi mà tôi thấy sáu năm trước, sức nóng tự nhiên của cơ thể khiến tôi
rùng mình mỗi khi tôi nghĩ tới nó. Vì thế, trong mọi đau khổ mà tôi có thể phải
chịu, tôi luôn nhớ rằng mọi đau khổ trên thế gian này không là gì cả. Có vẻ
chúng ta than phiền vô cớ. Tôi lặp lại rằng thị kiến này là một trong các điều
thương xót của Thiên Chúa. Đó là điều tuyệt vời nhất đối với tôi, vì điều đó đã
hủy diệt nỗi lo sợ của tôi về sự rắc rối và sự mâu thuẫn của thế gian, vì điều
đó đã làm tôi đủ mạnh mẽ để chống lại, tôi tạ ơn Đức Mẹ là Đấng giải thoát tôi
khỏi những nỗi đau khổ kinh khủng và lâu dài như vậy”.
2/- NỮ TU JOSEFA MENENDEZ (1890–1923)
Nữ tu Josefa Menendez, người Tây Ban Nha, qua
đời năm 1923 ở tuổi 33, là một trong các nhà thần bí “nổi tiếng” của thế kỷ XX.
Nữ tu này có cuộc đời ngắn ngủi nhưng chịu nhiều đau khổ, và được mặc khải
trong đa phần cuộc đời, gom lại trong cuốn “The Way Of Divine Love” (Cách Thức
của Tình Chúa). Bà đã được đưa tới Hỏa Ngục để chứng kiến và cảm nhận nỗi thống
khổ. Nữ tu Josefa buộc lòng phải viết về Hỏa Ngục, vì bà làm vậy chỉ là làm
theo ý muốn của Chúa. Đây là chứng cớ:
“Linh hồn tôi rơi vào vực thẳm, rộng bao la,
không thấy đáy... Rồi tôi bị đẩy vào một hồ lửa, giống như ở giữa các tấm ván
đang cháy, các đinh nhọn sắc và các thanh sắt nóng đỏ như muốn đâm vào da thịt
tôi. Tôi cảm thấy như thể chúng muốn tuốt lưỡi tôi ra nhưng không thể. Cực hình
này khiến tôi đau đớn đến nỗi mắt tôi như không còn nhìn thấy. Tôi nghĩ đó là
vì lửa cháy, bừng cháy… Không móng tay nào của tôi không đau đớn, người ta
không thể nhúc nhích dù chỉ một ngón tay để cho bớt đau nhức, không thể thay đổi
tư thế, vì cơ thể có vẻ như bị dát mỏng và bị gấp đôi lại. Các âm thanh khó
phân biệt và lời phỉ báng không ngừng, dù chỉ trong một thoáng. Mùi hôi thối
kinh tởm làm ngột ngạt và làm hư hại mọi thứ, như thể mùi thịt thối rữa bị
cháy, pha lẫn với mùi hắc ín (nhựa đường) và lưu huỳnh... Đó là sự pha tạp mà
không thể so sánh với bất cứ mùi gì khác trên thế gian này... Mặc dù các cực
hình này rất rùng rợn, không thể chịu đựng nổi, không thể mô tả được... Những
gì tôi viết ra đây chỉ là bóng mờ nhạt của những gì mà linh hồn phải chịu,
không lời nào có thể mô tả nỗi đau khổ khốc liệt như vậy” (ngày 04-09-1922).
“Đêm nay, tôi được đưa tới một nơi hoàn toàn
tăm tối... Xung quanh tôi có bảy hoặc tám người. Tôi chỉ có thể thấy họ qua ánh
lửa. Họ ngồi nói chuyện với nhau. Một người nói: Chúng ta phải rất cẩn thận kẻo
bị phát hiện, vì chúng ta dễ bị phát hiện lắm”.
“Ma quỷ nói: Hãy xúi giục họ bất cẩn... nhưng
hãy ở phía sau để không bị phát hiện... cứ dần dần rồi họ sẽ chai lì, chúng ta
sẽ kéo nó về phía xấu xa. Hãy cám dỗ những người khác tham lam, ích kỷ, giàu có
mà không cần làm việc, dù đúng luật hay không. Hãy kích thích người ta khoái nhục
dục và ham vui. Hãy làm cho thói xấu làm mờ mắt họ... Với những người khác...
hãy vào trái tim họ... nên biết khuynh hướng của tâm hồn họ...! Hãy làm cho họ
yêu thích... yêu thích say đắm...! Hãy làm việc hết sức... đừng nghỉ ngơi... đừng
thương hại! Cứ để họ say mê ăn uống! Như vậy sẽ dễ cho chúng ta... Hãy để họ tiếp
tục tiệc tùng và chè chén. Ham vui là cửa ngõ để chúng ta đến với họ...” (ngày
03-02-1923).
“Tôi thấy vài linh hồn sa Hỏa Ngục, trong số
đó có một em gái mới 15 tuổi, nó nguyền rủa cha mẹ đã không dạy nó kính sợ
Thiên Chúa và không cho nó biết có Hỏa Ngục. Nó cho biết rằng đời nó ngắn ngủi
nhưng đầy tội lỗi, vì nó đã chiều theo mọi thứ mà thể xác và đam mê đòi hỏi...”
(ngày 22-3-1923).
“Hôm nay, tôi thấy rất nhiều người phải vào lò
lửa... Họ có vẻ như người trần gian và một quỷ hét lớn: Thế giới đã chín muồi
cho ta thu hoạch...! Ta biết rằng cách tốt nhất để bắt giữ các linh hồn là khuấy
động lòng ham vui của người ta... Hãy ưu tiên tôi... Tôi trước mọi người...
không có sự khiêm nhường đối với tôi! Hãy cứ để tôi vui thỏa... Với dạng này chắc
chắn chúng ta chiến thắng... và chúng sẽ xuống Hỏa Ngục” (ngày 4-10-1923).
3/- THÁNH NỮ FAUSTINA (1905–1938)
Nữ tu Faustina, người Ba Lan, được Giáo hội
tuyên thánh ngày 30-04-2000, đã được Chúa cho thấy Hỏa Ngục năm 1936. Chị ghi
trong Nhật Ký số 741:
“Hôm nay, tôi được thiên thần dẫn tới vực thẳm
Hỏa Ngục. Đó là nơi tra tấn dữ dội, rất khủng khiếp và rộng lớn! Các cực hình
tôi thấy: Cực hình thứ nhất tạo thành Hỏa Ngục là mãi mãi xa cách Thiên Chúa; cực
hình thứ hai là lương tâm cắn rứt đời đời; cực hình thứ ba là tình trạng mãi
mãi bất biến; cực hình thứ tư là lửa thiêu đốt mà không hủy diệt linh hồn – đau
khổ khủng khiếp, vì đó là lửa tinh thần (không như lửa thường), đốt lên bởi cơn
giận của Thiên Chúa; cực hình thứ năm là bóng tối dầy đặc và ngột ngạt khủng
khiếp, mặc dù tối tăm, ma quỷ và các linh hồn vẫn thấy nhau, thấy người khác và
thấy chính mình; cực hình thứ sáu là đời đời ở với Satan; cực hình thứ bảy là
tuyệt vọng, căm thù Thiên Chúa, với các lời phỉ báng và nguyền rủa hèn hạ. Các
linh hồn hư mất phải cùng nhau chịu các cực hình này, nhưng đó không là chấm dứt
đau khổ. Có các loại cực hình đặc biệt dành cho các linh hồn cá biệt. Có các cực
hình của ngũ quan. Mỗi linh hồn chịu những nỗi đau khổ khủng khiếp, không thể
diễn tả nổi, liên quan những gì họ đã phạm tội. Có các hang động và hầm hố có
các cực hình khác nhau. Hẳn là tôi đã chết giấc khi nhìn thấy các cực hình này
nếu Thiên Chúa không nâng đỡ tôi. Hãy cho các tội nhân biết rằng họ sẽ chịu cực
hình đời đời theo các giác quan mà họ đã dùng để phạm tội”.
“Tôi viết điều này theo lệnh của Thiên Chúa, để
không linh hồn nào có thể viện cớ gì mà nói rằng không có Hỏa Ngục hoặc không
có ai ở đó, vì thế không ai có thể nói như vậy. Tôi là Nữ tu Faustina, theo lệnh
của Thiên Chúa, đã được thăm Hỏa Ngục để tôi có thể nói cho các linh hồn biết về
Hỏa Ngục và làm chứng về sự hiện hữu của Hỏa Ngục”.
“Tôi không thể nói về Hỏa Ngục bây giờ, nhưng
tôi đã được lệnh của Thiên Chúa viết về Hỏa Ngục. Ma quỷ rất căm thù tôi, nhưng
chúng phải vâng lời tôi theo lệnh của Thiên Chúa. Những gì tôi viết chỉ là bóng
mờ nhạt của những gì tôi thấy. Nhưng tôi chú ý một điều: Đa số các linh hồn ở
đó là những người đã không tin có Hỏa Ngục. Khi tôi tới đó, hầu như tôi không
thể hồi phục vì hoảng sợ. Các linh hồn chịu cực hình ở đó thật khủng khiếp! Cuối
cùng, tôi cầu nguyện tha thiết hơn để xin ơn hoán cải cho các tội nhân. Tôi
không ngừng cầu xin lòng thương xót của Thiên Chúa tuôn đổ trên họ. Lạy Chúa
Giêsu của con, thà con chịu khổ cực cho đến tận thế, giữa các đau khổ nhất, còn
hơn con phản nghịch Ngài vì tội nhỏ nhất”.
4/- FATIMA – BA TRẺ THẤY HỎA NGỤC
Năm 1917, trong thời gian Thế Chiến I, Đức Mẹ
đã hiện ra với ba trẻ nhỏ tại Fatima, Bồ Đào Nha, vào các ngày 13 từ tháng Năm
tới tháng Mười. Trong lần hiện ra ngày 13-7-1917, Đức Mẹ đã cho ba trẻ em này
thấy Hỏa Ngục. Đây là chứng cớ:
“Đức Mẹ xòe tay ra, những tia sáng như xuyên
thấu thế gian, chúng tôi thấy như là biển lửa. Chìm trong biển lửa đó là ma quỷ
và các linh hồn trong dáng vóc con người, như than hồng trong suốt, mọi thứ như
đồng đen hoặc hoặc bóng lộn, lơ lửng trong lửa cháy, lửa bốc cao đưa người ta
lên như đám khói, rồi lại rơi xuống như những đốm lửa trong ngọn lửa lớn, không
trọng lượng hoặc mất thăng bằng, ở giữa nhữngtiếng la hét và kêu than vì đau khổ
và tuyệt vọng, điều đó làm chúng tôi sợ hãi và phát run vì hãi hùng. Cảnh tượng
đó khiến chúng tôi bật khóc, như thể người ta nghe được vậy”.
Ma quỷ có thể phân biệt bằng cách nhìn chúng
giống như những con vật lạ lẫm, gây hoảng sợ, cự tuyệt, đen đủi và trong suốt
như những cục than hồng. Chúng tôi sợ hãi và xin Đức Mẹ cứu giúp, Đức Mẹ nói với
chúng tôi bằng giọng buồn: “Các con đã thấy Hỏa Ngục, nơi các linh hồn tội lỗi
phải vào. Như vậy, khi các con đọc Kinh Mai Côi, hãy đọc câu này sau mỗi chục
kinh: Lạy Chúa Giêsu, xin tha tội chúng con, xin cứu chúng con cho khỏi Hỏa Ngục,
xin đem các linh hồn lên Thiên Đàng, nhất là những linh hồn cần đến Lòng Chúa
Thương Xót hơn”.
Chúa Giêsu đã cảnh báo: “Nếu tay hoặc chân anh
làm cớ cho anh sa ngã, thì hãy chặt mà ném đi; thà cụt tay cụt chân mà được vào
cõi sống, còn hơn là có đủ hai tay hai chân mà bị ném vào lửa đời đời. Nếu mắt
anh làm cớ cho anh sa ngã thì hãy móc mà ném đi; thà chột mắt mà được vào cõi sống,
còn hơn là có đủ hai mắt mà bị ném vào lửa hoả ngục” (Mt 18:8-9).
Chúng ta cùng sám hối và chân thành cầu nguyện:
“Lạy Thiên Chúa, xin lấy lòng nhân hậu xót thương con, mở lượng hải hà xoá tội
con đã phạm. Xin rửa con sạch hết lỗi lầm tội lỗi con, xin Ngài thanh tẩy.
Vâng, con biết tội mình đã phạm, lỗi lầm cứ ám ảnh ngày đêm. Con đắc tội với
Chúa, với một mình Chúa, dám làm điều dữ trái mắt Ngài” [Tv 50 (51):3-6]. Từ vực
thẳm, con kêu lên Ngài, lạy Chúa, muôn lạy Chúa, xin Ngài nghe tiếng con. Dám
xin Ngài lắng tai để ý nghe lời con tha thiết nguyện cầu. Ôi lạy Chúa, nếu như
Ngài chấp tội, nào có ai đứng vững được chăng? Nhưng Chúa vẫn rộng lòng tha thứ
để chúng con biết kính sợ Ngài” [129 (130):1-4].
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét